Ngôi nhà nơi 9 mẹ con bà ở được dựng tạm giữa những hàng cây. Người dân nơi đây đã không còn xa lạ gì với hình ảnh khắc khổ của bà Nguyễn Thị Lực. Căn nhà của mẹ con bà được người dân nơi đây ví không khác gì trại tâm thần, 3 người con khác của bà hoàn cảnh cũng khó khăn không khá gì nên cũng không thể phụ giúp được.
Bi kịch cứ liên tiếp lặp lại với gia đình bà, bà kể các con khi lọt lòng đều như những đứa trẻ bình thường khác nhưng càng lớn càng mất khôn. Như người con thứ 3 khôn lanh nhất nhà, học một hiểu mười nhưng không biết tại sao đến lớp 7 lại phát bệnh giống anh chị mình.

Năm 1993 chồng mất, bà Lực loay hoay cùng đàn con điên dại. Bệnh tình của các con ngày một thêm nặng. Việc ruộng vườn, kiếm gạo cho cả nhà vừa dứt thì bà lại vội về nhà cơm nước, tắm rửa vệ sinh cho mấy đứa con. Hằng ngày bà vừa làm lụng kiếm sống, vừa tranh thủ chăm con.
Bà Lực rơm rớm nước mắt kể: "Ngày trước ông nhà tôi còn sống tôi còn có chỗ dựa chứ năm 1993 ông ấy mất vì bệnh tim khiến cuộc sống của tôi nhiều khi rơi vào bế tắc. Trước khi chết, ông ấy dặn tôi 3 việc. Việc thứ nhất, ông nói mà nước mắt chảy ra, mấy lần đi viện, bác sĩ có kê cho ông thuốc ngủ nhưng ông không uống. Ông muốn dành số thuốc ấy cho đám con điên dại của mình.
Ông ấy bảo tôi chẳng còn sống để chăm sóc các con cùng bà nữa, tôi biết, bà đàn bà con gái cũng chẳng thể lo cho chúng nó được đâu. Tôi dồn 100 viên thuốc để trong hòm kia kìa, trước khi tôi mất thì cho chúng nó uống để chúng đi cùng tôi để bà đỡ khổ". Việc thứ hai, ông dặn bà làm tang cho ông không được vay mượn thêm. Ai cho vay cũng lắc đầu, bán mấy cây xoan trước nhà đi để có tiền lo đám vì sợ bà mắc nợ thêm. Việc thứ ba, ông dặn bà chôn ông ở trong vườn nhà. Ông bảo, chôn ông ở vườn nhà ông sẽ giúp bà trông coi nhà cửa, đặc biệt là "mấy đứa con ngơ" để bà yên tâm lần mò xuống ruộng, lên nương.
Thấy bà khổ cực vì con, nhiều người dân xung quanh khuyên bà gửi những đứa con dại của mình vào trại tâm thần. Đôi lúc, thấy kiệt sức, bà cũng định làm việc đó, nhưng nghĩ kỹ lại không đành.

Bà quay về gian bếp lụp xụp, chuẩn bị bữa cơm chiều và một lần nữa nhắc lại di chúc của chồng: "Tôi tính rồi, tôi cũng sẽ làm như ông nhà tôi dặn thôi. Khi nào biết mình không thể sống nữa, tôi sẽ cố cho chúng một bữa no nê rồi cho chúng uống thuốc độc để chết cho đỡ khổ. Mà nói thật, tôi chết thì chắc chắn chúng cũng chết thôi. Ai nuôi, ai chăm được chúng nó khi tôi không còn trên đời này nữa", bà Lực đau xót nói thêm.