Tình yêu thời nay, chúng ta cãi nhau, chia tay bằng tin nhắn chẳng ai còn chọn cách “ngồi lại nói thẳng với nhau”.

Nếu như ngày xưa người ta phải thu hết can đảm lắm mới có thể hé miệng nói được một câu "Bây giờ mận mới hỏi đào, vườn hồng đã có ai vào hay chưa?" là cả một quy trình đấu tranh tư tưởng, đấu tranh cho dũng khí điên cuồng.

Chia tay rồi, bạn có thái độ thế nào với người yêu cũ?

Nếu như ngày xưa người ta phải thu hết can đảm lắm mới có thể hé miệng nói được một câu "Bây giờ mận mới hỏi đào, vườn hồng đã có ai vào hay chưa?" là cả một quy trình đấu tranh tư tưởng, đấu tranh cho dũng khí điên cuồng.

Thế mà ngày nay, chuyện làm quen dường như dễ dàng hơn bao giờ hết với sự trợ giúp đắc lực của công nghệ số và đường truyền Internet.

Công nhận, câu chuyện làm quen nhờ có mạng xã hội và các app nhắn tin đã khiến cho những trái tim kết nối với nhau đơn giản hơn rất nhiều. Người ta không phải quá câu nệ về hình thức và nội dung câu chuyện. Người ta chỉ quan tâm xem sau những phím "enter" thì có được vui vẻ mỉm cười, chuyện chat chit có hợp gu với nhau hay không mà thôi. Nếu bạn không khéo ăn khéo nói, nhưng lại khéo viết và biết cách dùng Emoticon, bạn có ngay một điểm cộng to đùng. Trong khi ngoài đời thực thì đừng hòng người ta nghe bạn quá 5 giây.

Rõ ràng công nghệ đã mở ra một chân trời mới. Cũng bởi vậy mà công cuộc tán tỉnh thời nay dường như mất đi cái sự đau tim của nó, như cái thời xưa cũ khi chúng ta còn giao tiếp bằng miệng với nhau nhiều hơn là gõ tóc tóc vào màn hình điện thoại. Ừ thì cũng tốt, ít nhất là nó an toàn hơn, bớt… mất mặt hơn nếu chẳng may bị từ chối, nhưng đồng thời, cũng mất đi cái thiêng liêng của từng câu chữ đi ra từ đáy lòng mà không phải qua hàng chục khâu chuẩn bị.

Tình yêu công nghệ ừ thì cũng tốt đấy. Khi thức dậy sẽ nhắn tin chào buổi sáng cho nhau, đến nơi làm việc sẽ báo là mình đến nơi an toàn, tối về có thể nằm dài trên giường và hào hứng kể cho nhau nghe những câu chuyện diễn ra trong ngày. Ví thử như nhớ nhung nhau thì họ gọi video để được "nhòm" thấy mặt.

Thay vào đó là thời gian gặp nhau sẽ ít đi. Nói đi thì cũng phải nói lại. Với những ai yêu nhau bằng tin nhắn, tôi thử hỏi bạn một câu: "Không thường xuyên gặp mặt người yêu, bạn có thấy buồn không?". Thay những con chữ trên màn hình bằng một người ấy bằng da bằng thịt xuất hiện trước bạn, có phải mọi cảm xúc trong bạn sẽ cuộn trào mãnh liệt hơn không?

Rồi thì nhắn tin lúc làm quen, thuở mới yêu lúc nào chẳng vui vẻ. Vì cái tâm lý chỉ cần người ta dành cho mình một xíu thời gian để mà rep inbox là mình đã vui sướng lắm rồi. Đấy, người ta cũng nói bao lần trên mạng kìa, người yêu bạn thực sự là người thấy tin của bạn là rep ngay lập tức. Còn nếu để triền miên mới chịu trả lời, rõ ràng với người ta bạn chả là cái đinh gỉ gì. Một phép thử tình yêu không cần nhìn mặt nhau được áp dụng đều đặn ngày này qua tháng nọ, khiến cho những người chẳng may không có thời gian cầm điện thoại là kiểu gì cũng phải mất cả tuần đi phân tích trái tim.

Nhưng nếu yêu lâu, tình trạng cứ nhắn tin qua lại kéo dài, cả niềm vui nỗi buồn và những lần cãi vã đều chọn nhắn tin, thì ôi thôi cũng đến là ...nhạt.

Bởi vì người ta đâu còn biết cảm xúc thật sự dành cho nhau là thế nào nữa. Người ta nói nhanh nói vội, bỏ mặc cảm xúc của đối phương đang lơ lửng đằng sau dấu ba chấm hờ hững trên Facebook báo "typing".

Cũng có thể lắm chứ, vào một ngày nào đó, khi đã chán ngấy vì tình yêu nhạt nhẽo, người ta lại buông tay nhau một cách dễ dàng?

Rồi đến chuyện chia tay.

Bây giờ có nhiều cặp đôi chọn cách nhắn tin để chia tay nhau. Dường như người ta cứ thế vô tình bị những app nhắn tin cuốn vào cái vòng xoáy công nghệ hiện đại, nơi mà mọi vấn đề, mọi mâu thuẫn đều được giải quyết bằng những con chữ và cách sắp xếp câu từ mà thôi. Người ta thậm chí còn quên mất rằng mình nên cho đối phương một cơ hội để nói lên điều cần nói, từ tận sâu thẳm trái tim họ, đồng thời cũng là tự gạt bỏ cơ hội níu kéo một cuộc tình đã từng rất đẹp.

Cũng chẳng còn chuyện người ta ngồi lại với nhau, "có cái gì thì nói rõ tỏ tường", họ không còn phải nhìn vào ánh mắt đối phương, không cần nhìn thấy một giọt lưu luyến nào nữa, tất cả cứ hờ hững và nhẹ như tiếng ngón tay chạm vào màn hình điện thoại. Không còn những cung bậc cảm xúc, không còn sự ngập ngừng, không còn sự xao xuyến muốn níu giữ nhau, cứ trôi tuồn tuột đi mất mà thôi.

Chuyện "ngồi lại để thẳng thắn với nhau một lần cho xong" dường như đã trở nên lỗi thời rồi, nhỉ?

Theo Trí thức trẻ.

Tin cùng chuyên mục

Tin liên quan